ANH THU GIÀ
Tất cả chúng tôi lác hết cả mắt khi thấy anh cởi hết quần áo
để gãi , để bắt ghẻ . .để bôi thuốc .
Khu nhà lá tụi tôi có
nữ ở , thế mới khổ cho anh Thu già . Anh là bộ đội , thương binh đi học , anh đã
trải qua chiến trường , vào ĐH bị ghẻ anh cú lắm , cha mẹ nó , người tao được tôi
luyện , bom đạn không sợ , bây giờ sợ mấy con ghẻ . .
Những người như anh đi học , luôn là tấm gương , là điểm tựa
cho tụi tôi noi theo . Anh đã có GĐ , vợ , con . Anh vui tính , anh gầy , đen ,
bọn ghẻ nó đắp bờ , chui vào khe kẽ , chỗ kín để quấn nhiễu anh . Anh nhớ vợ
con , anh ngồi gãi ghẻ , ghẻ kêu liên hồi . .
Anh tức mình , anh mặc
mỗi quần sịt , ra ra ,vào vào khắp khu nhà lá . Các em : Nhân , V.Hà , V.Anh ,
T.Hòa không dám nhìn anh , chỉ dám nhìn qua khe vách , chẳng may gặp anh , lấy
nón , lấy tay che che rồi chạy chạy . Thấy
thế anh càng thích , anh ra giếng nước , múc nước dội lên đầu liên hồi , anh
khoái trí , anh hét vang cả xóm đồi .
Nhớ anh Thu già , nhớ
những ngày bị ghẻ , hắc lào đời SV .
HP -11.01.2014
V.Sinh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét